Phần mềm này bắt đầu từ một buổi tối đếm tiền thiếu
Không có màn gọi vốn, không có đội ngũ chuyên gia. Chỉ có một người chủ tiệm ngồi trước két tiền, đếm đi đếm lại mà vẫn không khớp.
Chuyện thế này.
Một salon đang chạy tốt. Khách đông, thợ giỏi, tháng nào cũng có tiền về. Nhưng người chủ có một cảm giác khó chịu mà không gọi tên được: doanh thu thì tăng, mà tiền còn lại cuối tháng thì không tăng bao nhiêu.
Hỏi thì ai cũng nói không có gì. Nhìn sổ thì sổ vẫn đủ. Nhưng đếm tiền mặt thì hôm thiếu vài trăm, hôm thiếu một triệu. Mỗi lần thiếu đều có một lý do nghe rất hợp lý — khách trả thiếu rồi hẹn bù, mua đồ gấp chưa kịp ghi, hoá đơn để đâu mất rồi.
Vấn đề không phải là ai gian. Vấn đề là không có cách nào biết được. Sổ tay ghi tay thì sửa lúc nào cũng được. Excel thì mỗi người một bản. Nhóm chat thì tin nhắn trôi mất. Đến cuối tháng, mọi thứ đã nhoè, không ai còn nhớ nổi hôm mùng 8 chuyện gì xảy ra.
Việc đầu tiên: bắt tiền phải khớp trong ngày
Thứ được làm đầu tiên không phải cái lịch hẹn đẹp đẽ, mà là nút chốt ngày. Hết ca, người trực phải khai: đếm được bao nhiêu tiền mặt, chi ra bao nhiêu. Máy đối chiếu với những gì đã ghi trong ngày rồi trả về đúng một con số — thừa hay thiếu.
Ngày đầu chạy, lệch hơn hai triệu. Ngày thứ hai lệch tám trăm nghìn. Đến tuần thứ ba thì hầu hết các ngày về không. Không phải vì ai đó bị bắt quả tang, mà đơn giản vì khi biết cuối ngày sẽ phải khớp, người ta ghi cẩn thận hơn.
Bài học lớn nhất: phần lớn tiền không mất vì gian, mà mất vì không ai chốt. Cứ để nó nhoè là nó tự bốc hơi.
Việc thứ hai: hoa hồng thôi cãi nhau
Cuối tháng nào cũng có người thắc mắc. Thợ nhớ mình làm mười hai khách, sổ ghi mười. Người làm nhiều thấy mình chịu thiệt so với người làm ít mà khách sộp. Ngồi cộng tay đến khuya, giải thích xong vẫn có người đi ra với vẻ mặt không tin.
Thế là làm màn hình thợ tự xem thu nhập của mình, cập nhật theo từng ngày. Làm xong một khách là thấy tiền cộng vào. Không phải chờ tới cuối tháng, không phải hỏi ai.
Chuyện cãi nhau hết gần như ngay lập tức. Nhưng có một tác dụng phụ không ngờ tới: thợ bắt đầu tự để ý con số của mình. Người thấy mình đang thấp hơn tháng trước thì tự xin thêm ca. Cái đó không ai bắt được, chỉ có nhìn thấy số mới tự làm.
Việc thứ ba: chủ không cần có mặt vẫn biết tiệm ra sao
Người chủ không phải lúc nào cũng đứng ở tiệm. Đi công chuyện, đi tỉnh khác, có khi đi nước khác. Mỗi lần đi là mỗi lần gọi điện hỏi từng người, hỏi nhiều thì mang tiếng không tin nhau, mà không hỏi thì mù.
Nên có màn hình cuối cùng: mở điện thoại lên là thấy tiệm. Hôm nay bao nhiêu khách, thu bao nhiêu, ai đang kín lịch, kho sắp hết gì, hôm qua chốt ca lệch bao nhiêu. Không cần hỏi ai một câu nào.
Rồi tới lúc nghĩ: chuyện này đâu chỉ mình mình gặp
Ba việc trên nghe rất tầm thường. Nhưng đi nói chuyện với những người cùng nghề thì hoá ra ai cũng đang mắc y hệt, và cách chữa thì đều giống nhau: ghi sổ tay, lập nhóm chat, tin nhau, rồi thỉnh thoảng lại mất một khoản mà không biết mất ở đâu.
Phần mềm quản lý ngoài thị trường thì có nhiều, nhưng phần lớn đi ra từ ngành bán lẻ — mạnh về bán hàng và tồn kho, còn ba việc trên thì hoặc không có, hoặc có mà làm cho có. Vì người viết ra chúng chưa bao giờ phải đứng đếm tiền cuối ca.
Bọn em không giấu chỗ mình còn non
Đây là phần mềm mới mở cho tiệm ngoài dùng. Bọn em không có hàng nghìn khách hàng để khoe, không có logo báo chí để dán lên đầu trang, và cũng không định bịa ra mấy thứ đó.
Thứ bọn em có là: hệ thống này đang chạy thật mỗi ngày trong một salon thật, và mỗi màn hình trong đó ra đời vì một lỗ thủng có thật chứ không phải vì ai đó vẽ ra trong bản kế hoạch.
Nên cách bọn em mời anh chị cũng đơn giản thôi: xem tận mắt 15 phút, rồi dùng thật 30 ngày, không mất đồng nào. Thấy được việc thì đi tiếp. Không thấy thì thôi, bọn em không gọi làm phiền lần hai.
Tiệm anh chị đang mắc chỗ nào?
Cứ nói thẳng, bọn em nói thật là phần mềm có chữa được không. Không chữa được thì bọn em nói luôn.
Nói chuyện 15 phút →